Thương Thời Chu nhìn chằm chằm Thư Kiều một lúc lâu.
Bị chọc tức tới nỗi buồn cười.
Nhưng nụ cười cười rất thong thả, ung dung của anh trong mắt Thư Kiều chính là bằng chứng của hành vi tống tiền, hệt như một nhà tư bản đang nghĩ cách móc con dao lớn dài 40 mét ra chém dê bò soàn soạt.
“Nếu em nói vậy.” Thương Thời Chu gập ngón tay, chỉ vào dây đồng hồ: “Không quá đáng chứ?”
À, đổi dây đồng hồ.
Để bạn gái cũ đổi linh kiện cho món quà lúc trước...
Thư Kiều thành thật nói: “Vậy vẫn hơi quá đáng.”
“Vậy là tốt rồi.” Thương Thời Chu gật đầu, không hề bị dáng vẻ thành thật của Thư Kiều mạo phạm mà vẫn thanh thản như cũ: “Quá đáng là được, nhớ rõ cảm giác này, đây chính là một mặt đáng ghê tởm của nhà tư bản.”
Thư Kiều: “.”
Thư Kiều: “?”
Thương Thời Chu đứng dậy, đi tới kéo cửa ra, nhẹ hất cằm ra bên ngoài: “Bây giờ nhà tư bản độc ác muốn hỏi em...”
Thư Kiều cảnh giác: “??”
Cô đột nhiên ngồi thẳng người, hơi mở to mắt, cực kỳ giống mèo con đang xù lông.
Đặc biệt là do ban nãy cô bật dậy quá mạnh, tóc còn chưa chải mượt, giờ phút này còn có mấy sợi tóc rũ xuống đỉnh đầu.
Thương Thời Chu tràn đầy hứng thú nhìn chăm chú dáng vẻ này của cô. Trước khi Thư Kiều hoàn toàn dậm chân, anh chậm rãi nói: “Ăn cơm không?”
Mùi thơm đồ ăn thoang thoảng chậm rãi bay vào, nhìn thức ăn nóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-nguech-ngoac-ngon-ngon-phu-tap/2882532/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.