Máu nhiều chuyện bị đốt cháy hừng hực của Tiểu Cảnh cuối cùng vẫn không được thỏa mãn.
Vì vị Thương tiên sinh kiêu cang cao ngạo tuổi còn trẻ đã có địa vị cao kia chỉ liếc mắt một cái ngắn ngủi rồi lập tức dời mắt đi.
Giống như việc tìm kiếm và trao đổi ánh mắt vừa rồi chỉ là do mọi người diễn giải thái quá mà thôi.
Chỉ có Kha Dịch nhìn thoáng theo ánh mắt của Thương Thời Chu ban nãy mới nhạy bén định vị được Thư Kiều đang trốn trong góc.
Sau đó trước ánh mắt khó lường của Thương Thời Chu, anh ấy căng thẳng đi dọc theo góc tường tới bên cạnh Thư Kiều.
“Em gái Thư, đã lâu không gặp.” Anh ấy kéo một cái ghế qua, tùy tiện ngồi xuống bên cạnh, còn nhẹ nhàng lướt nhìn qua Tiểu Cảnh đang lén dựng lỗ tai lên.
Tiểu Cảnh hơi giật mình, vội vàng lùi về phía sau rồi xoay người rời đi.
Liền mạch và lưu loát.
Đùa à, nhiều chuyện đâu có quan trọng bằng tính mạng.
Hơn nữa cũng không phải không thu hoạch được gì, dù sao cũng nghe được một tiếng em gái Thư.
Quen biết bình thường sẽ xưng hô vậy sao?
Trực giác của cô ấy không sai mà!
Cô Thư quả nhiên không phải dạng vừa!
Thư Kiều không phải dạng vừa đang đáp lại Kha Dịch cực kỳ đơn giản. Cô cười như không cười quay qua nhìn vị tổng giám đốc hot mạng này, sau đó nhẹ gật đầu.
Coi như là đã chào hỏi.
Kha Dịch: “...”
Cái cảm giác bị cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-nguech-ngoac-ngon-ngon-phu-tap/2882535/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.