Sau khi hạ quyết tâm điều tra Lý Hoài Chu, Khương Nhu kể chuyện này với Trần Ấu Nghi.
Nghe xong, Trần Ấu Nghi cau chặt mày: “Không được, nguy hiểm quá! Nếu cậu nghi ngờ hắn thì đi báo cảnh sát, sao lại tự mình liều như vậy?”
“Không có chứng cứ xác thực, cảnh sát không thể bắt hắn, nhiều nhất chỉ âm thầm điều tra.”
Khương Nhu đã nghĩ qua rất nhiều khả năng, cân nhắc cả kết quả tệ nhất: “Nhỡ Lý Hoài Chu phát hiện thì sao? Hắn chắc chắn đoán được là mình báo cảnh sát. Nhỡ đâu hắn đúng là hung thủ, cấp bách lên làm liều cá chết lưới rách, người đầu tiên bị trả thù sẽ là tớ.”
So với việc chết không rõ ràng, cô thà nắm chủ động trong tay, trước tiên ổn định cục diện, rồi từng bước tìm chứng cứ sắt đá.
Bảo là không sợ đương nhiên là nói dối.
Khương Nhu không định làm anh hùng đơn độc, đã tính sẵn đường lui, mở chia sẻ vị trí với Trần Ấu Nghi.
“Tớ sẽ nói với hắn dạo này Giang Thành loạn quá, bạn bè lo cho an toàn của tớ nên chia sẻ định vị liên tục. Bất kể Lý Hoài Chu có phải kẻ giết người hay không, biết chuyện này rồi thì cũng không dám làm gì manh động đâu.”
Khương Nhu nói: “Mỗi tối tầm tám giờ, tớ sẽ nhắn cho cậu một tin; chỉ cần đứt đoạn…”
Chỉ cần đứt đoạn tức là có chuyện.
Trần Ấu Nghi báo cảnh sát kịp thời, Khương Nhu vẫn còn cơ may sống lớn.
“Nhưng mà…”
Sắc mặt Trần Ấu Nghi đầy lo lắng, muốn nói lại thôi.
“Khả năng Lý Hoài Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chim-trong-long-ky-anh/2883148/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.