Không biết đã đi bao lâu, ta dường như thấy thành Ninh An. Tại sao muộn thế mà cổng thành chưa đóng? Nhiều người từ trong thành đi ra, như một đoàn rước dâu, sau còn có quan binh hộ tống.
Khi ta mở mắt, đã thấy mình nằm trong phòng ở Xuân Hàn Trai. Mở mắt ra là ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của Anh thúc, còn Tiểu Hoàn thì nhảy cẫng lên r*n r*.
Triệu Nhị Thiết bưng một bát thuốc bước vào, thấy ta tỉnh thì thở phào:
“Ngươi đúng là đồ ngốc! Tỉnh rồi thì tốt, tự uống thuốc đi. Trời thế này, nửa đêm nửa hôm ngươi còn lặn lội mà đến.”
Hắn nói sau khi thiếu gia vào phủ tướng quân thì không về lại nữa. Hắn bị giữ ở quán. Đêm qua nghe tiếng chó quen thuộc, lại thấy cửa bị cào, mở ra thì thấy Tiểu Hoàng và ta ngất ngay ngoài cửa. Hắn liền đi tìm người quen nhất trong thành — Anh thúc.
Anh thúc gọi đại phu, ép ta uống hai bát thuốc, còn nấu cho Tiểu Hoàng bát canh trứng gà. Rồi thức canh ta cả đêm, còn Triệu Nhị Thiết thì canh thuốc.
Sau khi xác nhận lại tin lão gia mang đến là thật, Anh thúc lại trở về vẻ lười biếng, ngồi tựa vào ghế, nâng bình trà, phát hiện hết nước thì đặt xuống, không rõ là cảm khái hay mỉa mai, nói:
“Ta đã bảo mà, nồi nào úp vung nấy. Giờ thì người tiền mất cả hai rồi.”
Triệu Nhị Thiết thì ấp úng:
“Đông Vũ, ngươi đừng buồn, Minh ca chắc có nỗi khổ tâm.”
Anh thúc cười nhạt:
“Nỗi khổ gì? Ngươi có thể lấy ân tình ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885868/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.