Trương Kỳ Thanh nhìn quanh không gian triển lãm, chậm rãi đi lên lầu, quay đầu lại thấy Lê Ảnh đang uống nước trong phòng nghỉ, ông vẫy tay gọi cô.
Lê Ảnh đặt ly nước xuống và tiến lại gần: “Giám đốc.”
Cô có vẻ như vẫn không thể tin được kết quả thành công của buổi triển lãm *****ên của mình.
Trương Kỳ Thanh nhìn thấu suy nghĩ hiện rõ trên khuôn mặt cô, liền mời cô lên lầu: “Việc cô đạt được thành công như vậy là điều bình thường.
Những người cần mời đến đã đến, và họ rất đánh giá cao những bức tranh của cô.”
“Cảm ơn giám đốc.”
“Vậy thì cô cảm ơn nhầm người rồi.”
Trương Kỳ Thanh nói một cách đầy ẩn ý.
Lê Ảnh phải thừa nhận rằng, tác phẩm không phải là yếu tố chính, mà là những người đứng sau đã tạo ra thành công này, những người đã bỏ tiền ra mua tranh chủ yếu là để nể mặt.
Hai người cùng bước vào phòng tranh.
Khi Trương Kỳ Thanh đang xem qua doanh thu trên máy tính, Lê Ảnh nhẹ nhàng hỏi: “Giám đốc.”
Trương Kỳ Thanh đóng máy tính lại: “Cô muốn hỏi gì?”
Lê Ảnh hỏi: “Họ mua tranh vì tự nguyện, hay chỉ đơn giản là đến để ủng hộ giám đốc, để thực hiện lễ nghĩa?”
Trương Kỳ Thanh đeo kính lão lên và nhìn cô: “Cô có thực sự quan tâm đến sự thật không?”
Có quan tâm không?
Lê Ảnh nhận ra rằng mình khá quan tâm.
“Giá tranh trong buổi triển lãm *****ên của chúng ta khá cao, nhưng những tỷ phú và các bậc tiền bối trong giới không ngần ngại mua chúng.”
Trương Kỳ Thanh cười với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghien-cuc-do-thoi-kinh-kinh/2792413/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.