Tôi nghĩ thấy cũng phải, người đã mất tích rồi, người nhà của người ta mang đồ về để làm vật tưởng niệm cũng là chuyện thường tình. Nhưng nếu không có những món đồ của người bị mất tích thì sao tôi tìm ra được manh mối gì chứ! Tôi đâu thể lật tìm toàn bộ cả khu mỏ này được?
Trong thời gian này, Ngũ Đạo Câu đã có hai trận tuyết lớn, đường vào khu mỏ trắng xóa một màu tuyết phủ, khiến người ta có cảm giác thế giới này thật sạch sẽ. Nhưng càng đến gần khu mỏ quặng chính, tuyết trắng ở hai bên đường dần biến thành màu đen, nhìn là biết môi trường ở đây bị ô nhiễm rất nghiêm trọng.
Nghe Triệu Hải Thành nói, mỏ Ngũ Đạo Câu là mỏ quặng sắt lưu huỳnh, hàng nămvchỉ riêng việc xử lý nước thải, chất thải và đất cát đã tốn một lượng chi phí khổng lồ, nếu đây còn là mỏ quặng của nhà nước như hồi xưa thì họ cũng không đủ sức để gánh vác.
Vừa đi vừa nghe Triệu Hải Thành giới thiệu, xe của chúng tôi đã đến cổng mỏ quặng sắt Ngũ Đạo Câu, đây là một mỏ quặng khai thác lộ thiên, những dãy núi phủ đầy tuyết trắng ở xung quanh tương hỗ với mỏ quặng đen xì ở nơi đây, như tạo thành một thế giới không có màu sắc.
Vừa xuống xe tôi đã ngửi thấy một mùi gay mũi, bèn hỏi Triệu Hải Thành: “Đây là mùi gì mà khó ngửi vậy?”
Triệu Hải Thành mỉm cười: “Đây là mùi nước tẩy mỏ đấy, cậu ngửi lần đầu nên thấy không quen, còn chúng tôi thường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-tim-xac/2956965/chuong-649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.