Mưa vẫn rơi.
Tiếng mưa rơi bỗng trở nên xa xăm, phiêu diêu lại mơ hồ.
Trình Trạm Hề bất chợt đối diện với một đôi mắt còn đẹp hơn cả ánh trăng giữa màn đêm tĩnh lặng. Vài giây trôi qua, cô khẽ hít thở một cách nhẹ nhàng, trái tim đập nhanh hơn bình thường.
Người phụ nữ trước mặt khoảng 26, 27 tuổi, gương mặt như bước ra từ trong tranh, làn da nhợt nhạt hơn người thường, chỉ có đôi môi mỏng điểm một chút sắc hồng nhạt, tạo nên vẻ đẹp mong manh đến quyến rũ. Đặc biệt là nốt ruồi lệ ở khóe mắt trái, khiến người đối diện không thể không xao xuyến.
Nốt ruồi lệ thường dễ gây chú ý, nếu nằm hơi chếch xuống dưới, như giọt lệ rơi, sẽ tạo cảm giác đáng thương cho người sở hữu. Nhưng người phụ nữ này thì khác, nốt ruồi của nàng nằm ngay trên đuôi mắt, hòa quyện cùng đường cong hất lên của mí mắt tạo thành một mạch nối liền. Vì thế, nốt ruồi này không khiến nàng trông yếu đuối, mà lại mang đến một vẻ xa cách không thể xâm phạm và thuần khiết đến cấm dục.
Bên trong chiếc áo khoác màu đen là một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cài kín, chỉ mở cúc trên cùng, để lộ một đoạn cổ trắng ngần cùng đường cong duyên dáng của chiếc cằm.
Toàn bộ tạo nên vẻ trang nhã như thể một quyển sách cổ.
Trình Trạm Hề há to miệng đứng nhìn, không nói nên lời trước hành động tiếp theo của người phụ nữ.
Úc Thanh Đường bình thản nhìn về phía Trình Trạm Hề đang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-dao-hon-huyen-tien/2953603/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.