Câu nói vừa rồi như một đòn phủ đầu, khiến Úc Thanh Đường phải nuốt lại câu hỏi đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Chính nàng là người đã nói muốn về nhà trước, nên giờ làm gì có tư cách để chất vấn người khác.
Nhưng sau khi nói xong câu đó, Trình Trạm Hề vẫn mỉm cười giải thích: "Tôi tình cờ đi ngang qua, thấy đông người nên ghé vào tham gia náo nhiệt."
Úc Thanh Đường gật đầu, không tìm cách bào chữa cho mình.
Hai người họ tự nhiên đứng trước cùng một bức tranh, giữa họ là khoảng cách vừa đủ một người, khoảng cách an toàn trong giao tiếp xã hội mà Úc Thanh Đường luôn duy trì.
Trình Trạm Hề đứng ở phía ngoài, hơi cúi đầu nhìn gò má của nàng, và giọng nhỏ đến mức chỉ hai người có thể nghe thấy, cô hỏi: "Cô thích tranh của Trình Mặc sao?"
Úc Thanh Đường để ánh mắt rơi lên bức tranh, thờ ơ đáp: "Chỉ xem cho biết thôi."
Trình Trạm Hề khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm, để nàng được thưởng thức bức tranh một mình.
Bức tranh trước mặt có tên "Mèo ngồi trên đồng hồ", một trong những tác phẩm thể hiện phong cách cá nhân mạnh mẽ nhất của Trình Mặc, cũng là tác phẩm được cô đặc biệt yêu thích. Khi triển lãm ở Venice, đã có người đề nghị mua với giá cao, nhưng Trình Trạm Hề từ chối.
Bức tranh không mô tả bất kỳ hình thù hay sự kiện cụ thể nào, chỉ là những đường nét phác thảo và những mảng màu tô vẽ, tỉ lệ không hài hòa,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-dao-hon-huyen-tien/2953627/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.