"Đeo vừa không?" Úc Thanh Đường ngước đôi mắt đen láy lên, nhẹ nhàng hỏi.
"Vừa lắm." Trình Trạm Hề trả lời nàng.
Trình Trạm Hề đưa tay ra phía trước, nắm chặt ngón tay Úc Thanh Đường vừa đeo nhẫn cho cô, ánh mắt đuổi theo từng cử chỉ của nàng, mất hồn mất vía, như muốn cùng Úc Thanh Đường rời khỏi bàn.
Úc Thanh Đường v**t v* mặt cô, dịu dàng nói: "Em trò chuyện với Thích tiểu thư trước đi."
Trình Trạm Hề không nói, trong ánh mắt toát ra một tia không tình nguyện.
Úc Thanh Đường không muốn Thích Tuệ nhìn thấy dáng vẻ này của Trình Trạm Hề.
Dù trước đây cô ta có từng thấy hay không, nhưng giờ Trình Trạm Hề chỉ thuộc về một mình nàng, nàng không cho phép.
Úc Thanh Đường hạ giọng: "Nghe lời."
Trình Trạm Hề hiểu ý, thu liễm mọi cảm xúc quá mức, nhẹ nhàng buông tay Úc Thanh Đường.
Dù vậy, cô vẫn đưa mắt nhìn Úc Thanh Đường rời quán cà phê rồi mới chuyển ánh mắt sang Thích Tuệ trước mặt.
Trình Trạm Hề vốn là người chú trọng lễ nghi phép tắc, nhưng Thích Tuệ không xứng đáng. Cô nhiều nhất có thể kiềm chế không biểu lộ sự chán ghét, nhưng tuyệt đối không thể giả vờ vui vẻ trò chuyện.
Trình Trạm Hề lạnh nhạt nói: "Có gì cứ nói thẳng, tôi không có thời gian."
Thích Tuệ liếc nhìn nhẫn kim cương trên tay trái cô, nói: "Chúc mừng cậu sắp kết hôn."
Trình Trạm Hề không để cảm xúc lộ ra, chỉ đáp: "Cảm ơn."
Thích Tuệ nói: "Tôi thừa nhận lần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-dao-hon-huyen-tien/2953729/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.