Đỗ Minh còn đang nín thở nãy giờ liền thở phào nhẹ nhõm, cũng may cậu thông minh, không nhúng tay vào chủ đề hôn nhân này. "Nhàn rỗi quá à?" Vệ Lăng nói, giọng hắn lạnh như muốn đông cứng người khác. Tất cả mọi người liền vội vàng lắc đầu, chạy hai mươi vòng chẳng khác gì mất một nửa cái mạng, đâu có nhàn rỗi gì, bọn họ thuận miệng nói thêm vài câu thôi mà. "Đinh Hướng Sơn, Chu Bình, Trương Tử Phong." Giọng nói của Vệ Lăng lại vang lên. "Có." Ba người lập tức chạy ra khỏi hàng đến bên cạnh Vệ Lăng. Họ là tiểu đoàn trưởng, phó tiểu đoàn trưởng và tham mưu của tiểu đoàn số hai. Cũng là mấy người vừa rồi đã thảo luận về chuyện có khả năng lúc về nhà Vệ Lăng sẽ được vợ "chăm sóc". Những người khác không dám nhìn trộm nhưng đều vểnh tai lên nghe lén, hiếm khi mới được thấy tiểu đoàn trưởng bị trung đoàn trưởng trách phạt. Chuyện hiếm khó gặp nên phải tích cực lên. "Ngày mai, dẫn đội tới sau núi, ba người hướng dẫn cho binh sĩ các leo trèo, vượt chướng ngại vật." Vệ Lăng rất giỏi ra hình phạt. Hơn nữa còn rất thích hợp. Ba người Đinh Hướng Sơn trố mắt nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ khó tin. Mùa Đông lại để cho họ hướng dẫn binh sĩ cách leo trèo, vượt chướng ngại vật sao? Rốt cuộc hắn có biết thương người hay không? Chỉ khi đến mùa xuân tuyết tan chương trình huấn luyện này mới được thực hiện, bởi vì mùa đông tuyết rất dày, thế nên loại huấn luyện nguy hiểm này không được thực hiện. "Nhận mệnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-cung-truong-phu-tuong-quan-xuyen-toi-nuoi-con-o-bien-cuong/2955297/chuong-514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.