“Lão Phương? Sao mới đi mà đã quay lại rồi?”
Lý Đoan Ngọc đang đứng trước cửa, tay còn cầm chậu nước mới thay cho con gái, trông thấy chồng liền nhíu mày, giọng nói vừa mang theo sự ngạc nhiên, vừa xen một nỗi lo mơ hồ không nói thành lời.
Bà làm ở bộ phận hậu cần trường, vì hai ngày nay con gái lại bị sốt cao không dứt, đành xin nghỉ ở nhà chăm nom. Sáng sớm còn tự thân tiễn chồng ra cửa đi dạy, vậy mà chưa tới nửa buổi đã thấy ông trở lại, chuyện này nói sao cũng không bình thường.
Kể từ năm 1966 đến giờ, khi phong trào Cách mạng Văn hóa nổ ra,
Lý Đoan Ngọc vẫn tưởng mình đã quen với cảnh bất ổn. Nhưng quen không đồng nghĩa với chai lì. Mỗi buổi sáng bước ra sân cư xá, bà vẫn thường thấy tường dán kín đặc báo chữ to, tên người bị đấu tố nằm chềnh ềnh giữa lời phê bình cay nghiệt như kim châm muối xát. Có hôm, ngay tại sân trường, bà tận mắt thấy thầy dạy toán bị học trò quàng dây thừng qua cổ, đánh gục xuống sân gạch mà chẳng ai dám ngăn. Chồng bà, một người quanh năm chỉ biết giảng dạy và nghiên cứu, cũng từng vài lần bị mời đến “học tập chính trị”, lần nào trở về cũng mặt mày xanh xám.
Chồng bà hôm nay vốn có tiết giảng, theo lịch phải đến tận trưa mới rảnh. Vậy mà giờ lại quay về sớm thế này, nhìn bóng chồng đứng sững nơi bậc thềm, chiếc túi vải cũ ôm chặt trong tay ...
Lý Đoan Ngọc lời gì cũng không dám nói ra miệng .
Phương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-den-thap-nien-70-my-nhan-om-yeu-ga-cho-quan-nhan-soai-khi/2879985/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.