Tôi gục xuống giường. Cơn sốt bốc lên đến tận đỉnh đầu khiến cả cơ thể đau nhức. Mọi thứ nhức nhối đến mức không thể chịu nổi.
Mắt tôi nóng bừng nhưng nước mắt lại chẳng rơi. Tôi thiếp đi, không nghe được Dot đang nói gì, rồi rơi vào một giấc mơ không hồi kết.
Trong giấc mơ, tôi đưa tay về phía Edward khi cậu ấy còn nhỏ hơn bây giờ rất nhiều.
'Muốn có không? Vậy thì thử nói "cho tôi đi" xem nào.'
'Cho tôi đi.'
Edward chắp hai tay lại, đưa về phía trước. Tôi ném món đồ chơi cho cậu ấy như thể đang bố thí.
'Cậu không có thứ này đúng không?'
Edward khẽ gật đầu.
Tôi chớp mắt, cảnh vật thay đổi. Tôi đang trốn sau bức tường, nhìn Edward bị người huấn luyện quở trách.
'Trộm cắp ư? Đúng là không thể che giấu dòng máu thấp hèn được. Nếu không rèn giũa nghiêm khắc từ nhỏ thì…'
Người huấn luyện giơ cao roi mây. Tôi run rẩy nấp sau bức tường. Edward không hề ăn trộm. Tôi đã đưa nó cho cậu ấy. Tôi có nên nói ra không? Nhưng nếu làm thế, tôi sẽ bị trách phạt mất. Tôi im lặng.
Trong giờ học, Edward được khen ngợi. Tôi không trả lời được câu hỏi, còn Edward thì trả lời đúng.
Tôi kể chuyện đó với mẫu hậu, thế là số tiết học của tôi tăng lên.
'Hoàng tử Geoffrey chắc chắn sẽ làm tốt hơn, phải không? Mẫu hậu tin tưởng con mà.'
'Nhưng Edward thông minh hơn con, điều đó đâu thể thay đổi được ạ.'
'Geoffrey, hoàng tử quý giá của ta. Sao con lại nghĩ nó thông minh hơn con được? Ai đã nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/0-and-1/3015064/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.