Thiên Bình lúc này đã thay một bộ đồ đơn giản và năng động - áo thun vàng oversize và quần culottes lửng vải mỏng, mái tóc dài được cột cao bằng dây thun có đính hoa cúc hoạ mi. Cô vừa gặm bánh mì nướng vừa xem lại sơ đồ bày trí gian hàng.
Một lát sau, Thiên Bình chợt nhận ra vấn đề nan giải: "Phải rinh bàn từ trong khu C ra sân A lận hả? Câu lạc bộ mình ít nam đã đành, còn đang đi lấy đồ bán nữa."
Cô nghiêng người qua lại, bắt đầu suy nghĩ rất lung. Làm thế nào đây? Một mình cô và mấy bạn nữ ở lại không thể nào rinh mấy cái bàn nặng như vậy di chuyển cả một quãng đường dài được.
Như cũng hiểu được nỗi khổ của Thiên Bình, cô bạn chủ nhiệm câu lạc bộ từ thiện Củ Nghệ Tây chẳng biết ở đâu xuất hiện, đập vào vai Thiên Bình một phát rõ đau: "Này, đang cần nhân sự phải không?"
Thiên Bình vừa ôm vai kêu trời vừa trợn mắt trông vô cùng dữ tợn: "Lục Phân Nghi, bà gϊếŧ tôi luôn đi!!!"
Chủ nhiệm Lục Phân Nghi vừa cười vừa xin lỗi, cuối cùng vẫn là quay lại chủ đề nhân sự: "Bên tôi còn dư vài nam, cho bà mượn đó."
Thiên Bình nhíu mày: "Sao tự nhiên tốt quá vậy? Có điều kiện gì không?"
Lục Phân Nghi lập tức giãy nãy: "Ủa, bà nghi ngờ tôi đó hả? Đó giờ nhân cách tôi tệ vậy luôn đó hả?"
"Được rồi, cho tôi xin lỗi!" Thiên Bình xuống nước, mở miệng cười "Bà cho thì tôi xin."
"Trời ơi, thoải mái đi. Lấy bao nhiêu người cũng được.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/12-chom-sao-khoang-troi/2579345/chuong-2-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.