Dịch: Nguyễn Hạ Lan
'ANH KHÔNG SỢ LỖ VỐN À?'
***
Ngân Kiều choáng với thái độ hùng hổ của Tần Bân. Sau khi sực tỉnh, cô ta không kiềm chế nổi cơn tức, nheo mắt nhìn chòng chọc Kiều Mộ, lạnh lùng xen ngang: "Ban nãy nghe tổng giám đốc Tần nói, đã chuẩn bị đám cưới, cô dâu không phải là bác sĩ Kiều đấy chứ?"
Kiều Mộ quay sang đón nhận ánh nhìn của Ngân Kiều, đôi mắt đen láy không mảy may xao động, chỉ khẽ nhấp môi, chẳng tiếp lời.
Cô sẽ không mất tỉnh táo thế đâu. Để có thể "tình cờ" gặp được mình và Tần Bân ở đây, Quách Bằng Hải ắt đã làm rất nhiều việc trước đó. Đương nhiên, công việc của tổ trọng án bọn họ cũng rất nhiều, bằng không sẽ chẳng chọn cách tiếp xúc trực diện.
Hiện tại, tuy Quách Bằng Hải đi rồi, nhưng không ai dám đảm bảo gã ta có để người lại, âm thầm quan sát hay không.
Sang Thiên sừng sững bao nhiêu năm, nay toàn bộ tầng lớp cấp cao của tập đoàn, kẻ chết thì đã chết, bị bắt thì đã bị bắt, riêng gã ta vẫn ung dung tự tại, có thể thấy được thủ đoạn của người này vô cùng tài giỏi. Cẩn thận bình tĩnh mới là thượng sách.
Nghĩ thế, Kiều Mộ kéo tay áo Tần Bân, cố tình dịu giọng: "Ông đang đợi ở nhà đấy! Em hiểu anh có lòng muốn tốt cho cô ấy, nhưng người ta là vợ chồng mà!"
Tần Bân nghe ra ẩn ý sâu xa trong lời Kiều Mộ, lồng ngực anh ta nghẹn lại, nhưng thái độ vẫn cứng rắn: "Chỉ nói hai câu thôi, hai em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/9527/2333419/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.