Dịch: Nguyễn Hạ Lan
'CÓ NỢ NẦN PHẢI TÍNH SAO?'
***
Kiều Mộ kịp thời đỡ lấy Tiêu Trì, nâng tay phải anh lên, dìu anh vào phòng cấp cứu. Cô nôn nóng hét toáng với bác sĩ trực ban: "Trên người anh ấy bị thương rất nặng, mau đẩy băng ca tới đây."
Nháy mắt khoa cấp cứu tíu tít tất bật. Kiều Mộ không mang theo thẻ công tác nên không được vào phòng phẫu thuật cùng Tiêu Trì. Cô chán nản khôn nguôi.
Vai trái của anh bị trúng mảnh đạn, tình hình không quá nghiêm trọng, cũng không tổn thương đến động mạch chủ và tim, xem như mạng anh lớn.
Ví thử là cả viên đạn thì có lẽ anh chẳng thể ra khỏi nhà thờ...
Viên đạn sẽ không để lại vết thương quá rộng trên da, nhưng sẽ tạo thành một cái lỗ rất to ở đằng sau.
Càng nghĩ miên man, Kiều Mộ càng không thể tha thứ cho sự sơ ý của mình. Mùi máu nồng như thế mà cô không phát hiện ra anh bị thương.
Mệt nhoài ngồi xuống, nhớ lại cảnh anh phóng xe đuổi bắt Trương Lương Nghiệp, Kiều Mộ lại bực bội đứng dậy, bực bội đi tới đi lui.
Lúc làm việc, anh luôn liều lĩnh lắm. Bọn Quan Công và Tam Nhi ít kể, song trong lòng cô rõ cả. Mỗi lần gặp anh, dù bị thương hay bị ốm cũng không có chuẩn mực, trước giờ không biết chẳng phải anh liều mà là anh bất chấp tính mạng.
Đêm nay, anh thật sự khiến cô mở rộng tầm mắt.
Khép mi, Kiều Mộ đứng im trước cửa phòng phẫu thuật. Có tiếng bước chân phía thang máy truyền tới, tiếp đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/9527/2333463/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.