'TỪ NAY TRỞ ĐI, CHO DÙ ANH VỀ NHÀ BẤT CỨ KHI NÀO, CÔ CŨNG SẼ VẪN ĐỢI ANH'
***
Ánh cười dâng lên trong mắt Kiều Mộ, với vẻ mặt trêu chọc, cô nói: "Hay anh cứ khó chịu một mình đi!"
Con ngươi Tiêu Trì sẫm lại, anh nghiến răng, khó nhọc buông cô ra.
Kiều Mộ đứng dậy chỉnh quần áo cho tử tế, cầm cây trâm vứt trên tủ đầu giường cài lên búi tóc, rồi đi mở cửa cho Tam Nhi.
Tam Nhi hết hồn, hắn lùi về sau một bước theo phản xạ, gãi đầu cười ngây ngô: "Chị... dâu."
"Hai anh em nói chuyện đi!" Kiều Mộ khẽ gật đầu, quay bước đi đánh răng rửa mặt và trang điểm.
Tối qua cô không mang theo quần áo, tranh thủ hãy còn sớm, phải về nhà tắm táp thay đồ mới được.
Tam Nhi cúi đầu, không dám nhìn thẳng mặt Tiêu Trì, hắn rụt cổ đứng xa thật xa: "Là thế này ạ, đã thẩm vấn rõ tội trạng thực sự của Quách Bằng Hải. Sếp phó Lương hỏi anh chuyện Trương Dương, anh tính xử lí thế nào?"
"Tôi đã hẹn thời gian cụ thể với Trương Dương rồi. Sau khi xuất viện, tôi đến thẳng viện điều dưỡng nói chuyện với cậu ấy. Còn về chuyển trường nào, cái này vẫn theo ý kiến của cậu ấy đi!" Tiêu Trì nhúm hai đầu lông mày, thở phù một hơi nhè nhẹ chẳng dễ nhận ra: "Có thể làm giả thẩm tra chính trị, nhưng chúng ta không thể giả vờ không biết nội tình."
Tam Nhi gật đầu, mặc dù thông cảm đấy, song cũng chỉ có thể làm như vậy.
Tiêu Trì dịch dịch người, tựa vào gối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/9527/2333470/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.