Hai ngày sau, vết thương trên chân A Mạch đã tốt lên rất nhiều, nên không muốn tiếp tục ngồi trên xe với Từ Tĩnh nữa. Chiến mã của nàng đã sớm chết ở Dã Lang Câu, trong quân lại không thừa con chiến mã nào để cấp cho nàng, nếu xuống xe cũng chỉ có thể đi bộ cùng binh lính. Hai ngày nay, tâm tình Từ Tĩnh rõ ràng là không tốt, nghe A Mạch nói muốn xuống xe, liền đảo cặp mắt trắng dã, không âm không dương nói: “A Mạch, ngươi đáng lẽ phải hiểu rõ rồi mới đúng chứ, ngồi xe la tốt như thế lại không chịu ngồi, khi không lại đi luyện chân? Cẩn thận miệng vết thương của ngươi mà vỡ toác ra, lúc đó thì hay cho ngươi rồi.”
Đã lâu rồi ông ta không sử dụng động tác trợn mắt như thế này với nàng, nay lại làm như vậy khiến A Mạch không khỏi cảm thấy có chút thân thiết, giống như khi hai người cùng đi đến Thanh Châu, khi ấy, Từ Tĩnh luôn trợn mắt lên, rồi dùng ngữ điệu không âm không dương nói chuyện với nàng.
A Mạch cười cười, đột nhiên đưa tay vỗ vỗ vào vai Từ Tĩnh, sau đó không để ý đến sự kinh ngạc của ông ta liền nhảy xuống xe. Nàng quyết định đi trước khi Thương Dịch Chi cho người tới đưa tin, dù sao nàng cũng là thân vệ của anh ta, hiện tại thương thế đã bình phục tương đối tốt rồi, tất nhiên là phải đến chỗ chủ soái nói một tiếng. Giờ đã quá trưa, đại quân đã dừng lại, các binh lính ở các doanh đang nấu cơm, trên đường đi, A Mạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/a-mach-tong-quan/2454669/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.