A Mạch quay người lại nhìn Lâm Mẫn Thận, khẽ cười hỏi: “Vì sao nữ tử chỉ có thể chờ nam nhân trao cho nàng những thứ tốt đẹp đó? Chẳng lẽ không thể tự mình tìm lấy hay sao?”
Lâm Mẫn Thận ngẩn ra, bên kia A Mạch đã cười rồi quay người rời đi, cơn gió đêm thổi đến càng làm cho tiếng cười sang sảng, mang theo một tia mát lạnh khôn xiết cho buổi tối nóng bức này. Lâm Mẫn Thận ngồi yên trên ghế đá, có phần ngạc nhiên, nghĩ thế nào cũng cảm thấy những lời này khác biệt quá lớn so với dự đoán ban đầu của anh ta. Mãi đến khi thấy đèn trong phòng A Mạch vẫn chưa tắt, trong lòng Lâm Mẫn Thận lúc này mới thoải mái một chút. Tuy nhiên, Trương Sĩ Cường ngủ bên cạnh anh ta lại không nằm yên, vài lần đứng dậy đi đến trước cửa sổ nhìn.
Lâm Mẫn Thân nhìn thấy buồn cười, cố ý trêu Trương Sĩ Cường: “Này? Trương Sĩ Cường, không phải là ngươi đã sớm biết hắn là con…”
Trương Sĩ Cường quay đầu lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Mẫn Thận, chặn ngang nửa câu sau của anh ta, nói: “Ta chỉ biết ngài ấy trước kia là ngũ trưởng của ta, hiện tại là đại tướng quân Giang Bắc. Mục Bạch, ngươi tốt nhất cũng đừng quên.”
Phản ứng của Trương Sĩ Cường khiến cho Lâm Mẫn Thận có chút kinh ngạc, anh ta không ngờ người thanh niên trầm lặng, ít nói vẫn đứng phía sau A Mạch, vậy mà hiện giờ lời nói lại sắc bén như vậy. Lâm Mẫn Thận yên lặng nhìn Trương Sĩ Cường một lát, sự coi thường trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/a-mach-tong-quan/2454858/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.