Người nọ yên lặng bò dậy, một lần nữa quỳ xuống, hướng về phía A Mạch vái một vái rồi nói: “Tiểu nhân là Trịnh Lam, bái kiến nguyên soái!”
A Mạch thấy người này bề ngoài mặc dù chật vật nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh tự nhiên, trong lòng thầm lấy làm lạ bèn hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Trịnh Lam trầm giọng đáp: “Tiểu nhân là thợ thủ công ở doanh quân nhu. Hôm nay trong lúc làm thí nghiệm hỏa súng không cẩn thận làm thuốc súng bất ngờ bắt lửa nổ tung.”
A Mạch nghe xong còn chưa nói gì, Lý Thiếu Hương ở bên cạnh đã nóng nảy mắng: “Tiểu tử ngươi đúng là cái đồ không an phận. Chẳng phải đã nói không cho phép ngươi làm mấy cái đồ hỏa súng bỏ đi đó hay sao?”
A Mạch giơ tay ngăn Lý Thiếu Hướng lại, tùy ý đưa mắt liếc qua Trịnh Lam một cái. Sau đó xoay người về phía Tức Vinh Nương vẫn đang đứng cách đó không xa, thản nhiên nói: “Tức đại đương gia. Hiện ta có chút việc quân quan trọng cần phải xử lý. Ngươi từ xa đến đã mệt rồi, hay là lui xuống trước nghỉ tạm một chút, được không?”
Tức Vinh Nương không phải kẻ ngốc, nghe A Mạch nói vậy liền biết người ta không muốn mình nghe được việc quân sự, lập tức gật đầu nói: “Được, vậy nghe theo an bài của nguyên soái.”
A Mạch gật gật đầu, sai Trương Sĩ Cường đưa Tức Vinh Nương xuống dưới nghỉ ngơi. Sau đó liền dẫn theo Lý Thiếu Hướng cùng Trịnh Lam đi vào thư phòng. Chỉ tay vào ghế bảo hai người bọn họ ngồi xuống,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/a-mach-tong-quan/2454864/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.