Hắn lại đang mơ.
Vu Lăng đứng trong giấc mơ của chính mình, nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Hắn nhìn thấy cảnh đang diễn ra trong mơ. Chính là khoảnh khắc Sầm Phong Quyện tuẫn đạo sáu năm trước.
Áo trắng nhuộm đỏ máu, đã mất ý thức, rơi xuống Vạn Ma Uyên. Thân hình gầy guộc yếu ớt của Sầm Phong Quyện tựa như con hạc bị bẻ gãy đôi cánh, bất lực.
Đây là cơn ác mộng của hắn suốt sáu năm qua.
Hắn bị nhốt trong cơn ác mộng ấy suốt sáu năm, tính tình càng lúc càng cố chấp tàn nhẫn, thậm chí điên cuồng. Nhưng lúc này, nhìn giấc mơ của mình, hắn lại nở nụ cười như nguyện vọng đã thành.
Hắn nâng tay vung ra một đạo ánh sáng trắng, cơn ác mộng liền tan biến dưới thuật pháp của hắn.
"Giờ thì thoải mái hơn nhiều rồi." Một giọng thiếu niên trong trẻo vang lên, giọng điệu không giấu nổi ý cười.
Thiếu niên Vu Lăng mười bảy tuổi xuất hiện trước mặt hắn, khóe miệng cong lên, không phải nụ cười ngoan ngoãn trước mặt Sầm Phong Quyện, cũng không phải nụ cười lạnh lùng nhập ma sáu năm sau.
Nụ cười ấy đầy vẻ đắc ý vì mưu kế thành công.
Vu Lăng – Vu Lăng chủ hồn biết rõ, lúc này mình cũng đang cười hệt vậy.
Hắn cuối cùng cũng đạt được... tâm nguyện sâu thẳm từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Sầm Phong Quyện.
Vu Lăng nhớ lại, tất cả những gì hắn tỉ mỉ bố cục suốt bao năm.
Không ai biết, kỳ thực Vu Lăng đã sớm có liên hệ với Ma Thần.
Khi hắn còn là vật chứa, vốn chỉ hấp thu ma
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ac-khuyen-va-my-nhan-benh-tat-cua-han/2990574/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.