Gần đây, hầu như ngày nào Diệp Mộc cũng gặp Lê Cận Thần. Trước khi bước vào cuộc họp anh cố ý đến cạnh cô chuyện trò vài câu. Buổi trưa, lúc ăn cơm ở nhà ăn, anh thường ngồi ăn cùng cô. Thỉnh thoảng, khi đang ghi hình anh cũng bước vào, đứng bên cạnh cô, khẽ trao đổi ý kiến.
Những nơi như ở C&C, thứ dồi dào nhất chính là lời đồn đại, huống hồ nhân vật chính lại là Lê Cận Thần, người phụ trách cao nhất, thái tử gia của vương quốc giải trí C&C chi nhánh thành phố C. Về sau, đến người chẳng bao giờ để ý đến những chuyện kiểu thế này như Trương Lâm cũng đã nghe nói đến. Hôm đó, vừa quay xong một chương trình, cô bé vừa tẩy trang vừa tít mắt cười với Diệp Mộc qua tấm gương trên bàn trang điểm.
Diệp Mộc đang xem xét lịch trình công việc tuần tiếp theo của vị đại tiểu thư này, bị cô bé nhìn một cách kỳ lạ: "What?"
Trương Lâm đặt miếng bông tẩy trang xuống, nháy mắt với cô: "Chị và Giám đốc Lê... hả?"
Diệp Mộc khóc dở mếu dở: "Người khác không biết đã đành, em và chị một ngày ở cạnh nhau mười mấy tiếng đồng hồ mà cũng tin mấy lời đồn đại đó sao?"
Trương Lâm xoa xoa má, ngón tay gõ gõ lên mặt: "Thật ra em cũng không tin. Vì em cảm thấy chị và Dung Nham hợp hơn."
Diệp Mộc thót tim.
"Woa..." Trương Lâm nhìn ánh mắt tóe lửa của Diệp Mộc, đôi bàn tay nhỏ che trước ngực. "Mộc Mộc, nhìn ánh mắt chị lúc này thảm lắm!"
Diệp Mộc suýt chút nữa thì ném
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2436961/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.