Nhà của Kỷ Nam và Lý Nham nằm trong khu mới xây, xung quanh không có nhiều hàng xóm, có đánh nhau cũng chẳng có lấy một người đứng xem. Cửa đang mở, Dung Nham khoác tay Diệp Mộc đi vào đến cửa nhà đã nghe thấy những tiếng bốp bốp chát chát vô cùng khủng khiếp từ bên trong phát ra.
Dung Nham bảo Diệp Mộc đứng ở ngoài cửa, đừng vào trong, cũng đừng đi đâu cả. Nhưng khi Diệp Mộc im lặng gật đầu, anh lại càng cảm thấy không yên tâm. Anh đang suy nghĩ thì một tiếng động lớn nữa lại vang lên. Dung Nham nhìn Diệp Mộc, rồi lại nhìn cánh cửa đang mở toang, vò đầu bứt tai.
"Đi vào thì đừng nhìn ngang nhìn dọc nhé, cứ ngoan ngoãn đứng đằng sau lưng anh thôi, biết chưa?" Dung Nham vội vã nói, vòng tay ra ôm sau lưng cô, bước vào trong nhà.
Đẩy cửa ra, quả nhiên bên trong đã trở thành một bãi chiến trường. Kỷ Nam đang lôi Lý Nham ra từ một chiếc bàn đã gãy một chân, rồi lại xông lên đạp mạnh. Lý Nham chỉ trốn thôi cũng đã rất vất vả, đôi lúc cô không cẩn thận bị vấp anh còn phải đi tới để đỡ, một lúc làm hai việc sao còn có thể chống đỡ được những quyền cước thông thiên của Kỷ Nam, bị ăn mấy vố, đau đến xa xẩm mặt mày, người càng ê ẩm.
Dung Nham phải che cho Diệp Mộc ở đằng sau chỉ biết đứng bên cạnh hô lớn, nhưng chiến trận kịch liệt, cuối cùng anh đành phải xông lên. Kỷ Nam lúc nổi cơn tam bành thì như con ngựa bất kham, Dung Nham và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2436988/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.