Những lời Tần Tang không phải đùa chút nào. Lúc này Dung Nham cũng cảm thấy bà mẹ vợ của mình không phải vừa. Anh đưa Diệp Mộc về nhà, lâu ngày không gặp, hai người đang cười tươi nói chuyện. Bước ra từ bãi đỗ xe, bên dưới lầu là một chiếc Ferrari trắng mới coóng, đang nháy đèn, cửa vừa mở, một thân hình cao lớn từ từ bước xuống, làn da ngăm đen khỏe mạnh rất đàn ông, những cơ bắp cuồn cuộn thoáng sau chiếc sơ mi thể thao bó sát người, giống như một diễn viên nam lãng tử, ngao du trong những bộ phim điện ảnh Mỹ- Tề Ngải Ức.
Dung Nham từ lâu đã biết anh ta và Diệp Mộc không có gì, chỉ là phản ứng của Diệp Mộc khi nhìn anh ta có thể gọi là ngạc nhiên và vui mừng, điều này khiến anh cảm thấy có chút không thoải mái.
Tề Ngải Ức vẫn như cũ, ôm chặt lấy Diệp Mộc, cười sảng khoái: "Baby... Có nhớ anh không?" Diệp Mộc thoát ra từ vòng tay anh cười: "Sao anh lại đến đây?" Tề Ngải Ức nhìn Dung Nham, trong lời nói có ngụ ý: "Mỹ Diễm tiểu thư nói em cần anh, nên anh đến đây". Khóe miệng Dung Nham hơi nhếch lên.
"Hi" Tề Ngải Ức chủ động chào anh. "Lại gặp nhau rồi, anh vẫn khỏe chứ?"
"Vẫn thế thôi". Dung Nham cười rạng rỡ. "Muộn thế này mới đến, tối nay nghỉ lại đây chứ?" Anh dùng tư thế của một nhân vật nam chính hỏi nhân vật nữ chính, Diệp Mộc gật đầu. Tề Ngải Ức xua tay: "Tôi đã đặt phòng ở khách sạn rồi, lần này tôi phải ở khoảng vài tháng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2437006/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.