Ngôn Mặc nhìn bức thư cầm trong tay , xác định đúng thật là ở nhà để xe , sau đó liền yên tâm chờ đợi . Buổi sáng cô nhìn thấy một phong thư đặt trên bàn học , Ngôn Mặc vừa liếc qua đã biết đây là một bức thư tỏ tình , đối phương hẹn cô gặp mặt ở nhà để xe vào giữa trưa . Ngôn Mặc suy nghĩ đi suy nghĩ lại cuối cùng vẫn quyết định gặp mặt nói rõ cho đối phương thì tốt hơn .
Không ngờ vẫn là cô tới trước , Ngôn Mặc ngồi đợi trong nhà để xe một lúc thì thấy một nam sinh đang chạy nhanh về phía cô , sau khi dừng lại còn không ngừng thở hồng hộc , lúc lên tiếng cũng có phần đứt quãng : “Thật ngại , vừa rồi thầy giáo tìm mình có việc , mình thật sự không ngờ được sẽ bị giữ lại lâu như vậy , thật xin lỗi!” Nam sinh không ngừng cúi đầu giải thích với Ngôn Mặc , Ngôn Mặc cũng không cảm thấy sao , chỉ bình thản lắc đầu.
Sau khi nam sinh kia bình ổn lại , bỗng có chút khẩn trương nhìn Ngôn Mặc , không biết nên nói gì ngay lúc này , ngượng ngùng gãi gãi đầu , ánh mắt mơ hồ bất định . Ngôn Mặc cẩn thận đánh giá cậu ta một lượt , nhận ra câu ta là ủy viên thể dục của lớp 1 , lúc đại hội thể thao cậu ta và Nam Cung Nguyên đều náo động như nhau . Ngôn Mặc thấy cậu ta mãi không mở miệng , cô quyết định vẫn là do mình làm rõ trước : “Mình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-cuu-vot-ai/1121980/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.