Ở trong mắt đại đa số học sinh , qua nghỉ đông thật sự là một chuỗi ngày không có gì đáng nói . Thời gian không đến một tháng , còn cả những hoạt động mùa hè , lại thêm cái "lớp nâng cao" của trường , ngoại trừ nghỉ đông lớp mười có chút quá độ ra , càng cao lên nghỉ đông sau này cơ bản là chẳng trông cậy vào gì được . Điều đáng mong đợi nhất chính là tiền lì xì của tết âm lịch sau kỳ nghỉ đông . Cho nên , khoảng thời gian nhập học , đại đa mọi người đều ở trong dáng vẻ của "thời kỳ mãn kinh" , vô cùng buồn bực.
Nghỉ đông của Ngôn Mặc , chẳng đáng nói gì hơn trừ rối loạn . Ngoài việc lãnh được tiền lương đóng học phí đúng hạn ra , thì một chút vui vẻ của Ngôn Mặc đều đã bị một vị "hoàng tử" phá hỏng hoàn toàn .
Ngày hôm đó bị Nam Cung Nguyên giày vò một trận như vậy nào có tâm tình để ăn cơm ? Ngôn Mặc buồn bực quay đầu đi về nhà , Bạch Đạm không nói một tiếng đưa Ngôn Mặc về nhà , trên đường đi anh nhiều lần muốn nói lại thôi , đến khi đưa Ngôn Mặc về đến nhà cũng chưa thành công nói ra một câu . Ngôn Mặc dù đã bước đến cửa cũng chỉ quay lại nói một câu "tạm biệt" đơn giản , sau khi đóng cửa lại cô vô cùng mệt mỏi đến mức đi nằm ngủ.
Vì thế , trước khi vào học kỳ mới Ngôn Mặc ở luôn trong nhà ôn bài . Cả ngày cô ở nhà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-cuu-vot-ai/1122024/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.