Hà Thích không ngờ Viên Hỷ lại có phản ứng mạnh mẽ đến thế, vẻ mặt anh toát lên sự kinh hoảng, định ôm lấy cô nhưng bị cô đẩy ra. Viên Hỷ thấy mọi người xung quanh đang chú ý mình thì cố gắng kiềm chế: “Anh biết em ghét nhất chuyện lôi lôi kéo kéo ở nơi công cộng, em không cần anh giải thích nữa, tránh ra, em còn có việc.”
Hà Thích nào chịu thôi, cũng biết hiện giờ giải thích cô sẽ không nghe, nên đành chuyển sang vấn đề khác: “Có chuyện gì? Em đến bệnh viện làm gì thế?”
Viên Hỷ không đếm xỉa gì anh, chỉ đi vòng sang bên. Hà Thích không dám ngăn lại nữa, đành lặng lẽ đi theo sau, vào thang máy rồi đến phòng bệnh Thanh Trác. Thanh Trác đã tỉnh, đang khóc lóc kêu la vết thương đau quá. Bà Viên vừa lau nước mắt vừa dỗ dành anh, nhưng thuốc tê đã hết nên tất nhiên sẽ đau rồi, Thanh Trác lại không thể nhẫn nhịn như người lớn, mà cứ khóc gào kêu đau suốt. Do ở trong phòng bệnh lớn, còn có những người bệnh khác và cả người thân của họ, đều nhìn Thanh Trác như nhìn quái vật. Thấy một người đàn ông lớn như vậy mà gào khóc như trẻ con thì đều thấy kinh ngạc, hỏi thì được biết chỉ là ca mổ viêm ruột rừa, càng cảm thấy không thể hiểu nổi.
Bà Viên thấy Viên Hỷ quay lại thì vội đứng lên hỏi cô: “Có phải bác sĩ không mổ hết cho nó? Sao anh con cứ kêu đau mãithế? Chúng ta không đưa phong bì cho bác sĩ, nên…”
Viên Hỷ vội trừng mắt với mẹ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109826/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.