Anh không thể quên buổi chiều hôm ấy, ánh tịch dương, ráng chiều, cũng không thể quên được cô ấy. Anh vốn định tìm cô ấy để tính sổ, vì cô ấy đến cả tên anh cũng không nhớ, khiến anh bị mất mặt vô cùng trước mặt bạn bè. Nhưng đến khi anh gặp được cô ấy thì hiểu rằng không thể làm gì được.” Hà Thích khẽ nói, ngước ánh mắt trong sáng lên nhìn Ella, “Em hỏi anh vì sao lại yêu cô ấy, thực ra anh cũng không nói rõ được, từ khoảnh khắc cô ấy nhắm tịt mắt, rụt cổ lại và né tránh ngón tay của anh, anh đã bắt đầu yêu rồi, không có lý do gì, chỉ trong tích tắc. Có lẽ cô ấy không thể hơn em, nhưng anh yêu cô ấy. Ella, về đi, đừng cố chấp nữa, được không? Có lẽ sau này em sẽ nhận ra, đối với anh, phần nhiều chỉ do em không cam tâm, chứ chẳng phải tình yêu.”
Ella lặng im, một lúc sau mới cười vẻ bất lực và nhún nhún vai, “Hà, tại sao anh không thể lừa dối em? Nể tình cái chân em suýt tí nữa bị luộc chín, anh cũng nên an ủi em mới phải chứ nhỉ?”
Hà Thích ngẩn người nhìn Ella, không hiểu vì sao tâm trạng lại cô chuyển biến nhanh thế. Ella hỉnh hỉnh mũi với anh, cười nói: “Đừng ngạc nhiên, anh biết tính khí em mà, lúc nãy em muốn thử ràng buộc anh lần cuối, ngờ đâu mới bắt đầu đã thua cô ấy. Em nghĩ nếu như em không hỏi câu hỏi về ánh tịch dương ấy, có lẽ anh đã không chấp nhận em, phải thế không? Nếu anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109830/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.