PHẦN 7: VẼ TÌNH VIẾT Ý – TUỔI TRẺ NGỖ NGƯỢC
Không phải dò hỏi, cũng không thỉnh cầu, tuy giọng không lớn nhưng lại có sự kiên định không cho phép từ chối. Trong tích tắc, Viên Hỷ có phần hoang mang, như thể lại trở về cái đêm lạnh giá ấy, cũng một câu nói ngắn gọn như thế, cũng một vẻ mặt thờ ơ như thế, thậm chí đến ngữ điệu của anh cũng không chút thay đổi. Nhưng chỉ một câu nói bình thản ấy đã cho cô một hơi ấm và sự an toàn đến vô cùng.
Chạng vạng, Hà Thích gọi điện cho cô, bà Viên từ lúc thấy Viên Hỷ nghe điện thoại đã có vẻ mặt cảnh giác, tuy đang ngồi trước tivi nhưng ánh mắt luôn liếc về phía Viên Hỷ. Trong lòng cô cảm thấy rất chán ghét, liền cầm di động bỏ vào phòng Bì Hối. Hà Thích hỏi cô có cần anh đến không, Viên Hỷ nghĩ ngợi rồi bảo không cần, sau đó kể vắn tắt tình hình cho anh nghe và khẽ hỏi: “Hà Thích, anh bảo em phải làm sao đây?”
Hà Thích cũng lặng thinh, trầm tư một lúc rồi hạ giọng bảo: “Cứ khuyên mẹ em nên bỏ ý nghĩ đó đi thì hơn, tình trạng anh trai em thế mà còn kết hôn, có lẽ… không tốt lắm.”
“Nhưng em lại không muốn lo nữa.” Viên Hỷ thở dài thườn thượt, ủ rũ đáp. Cô vốn vẫn níu kéo chút hy vọng với gia đình, nhưng lần này mẹ cô đến đã khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng, mẹ hiền con hiếu chỉ có thể xuất hiện trong cơn mộng hão huyền của cô, mà mãi mãi không thể thành sự thực.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109835/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.