Hà Thích nói xong rồi lại trầm tư, Viên Hỷ cũng xuất thần, nếu nhìn nhận công bằng một chút thì trong ba người, Ella hẳn nhiên là người vô tội nhất, giống như Hà Thích đã nói, cô ấy chưa từng làm sai điều gì, thấy người mình thích thì dũng cảm theo đuổi, cũng trả giá bằng tình cảm, sau đó lại bị người mình yêu bảo rằng anh ấy không yêu mình, người anh yêu từ đầu đến cuối là bạn gái cũ, vậy bảo cô ấy phải nghĩ thế nào đây? Ella không sai, Viên Hỷ khẽ lắc đầu, lẽ nào Hà Thích sai ư? Nhưng anh chưa bao giờ lừa dối bất kỳ ai, yêu thì yêu, không yêu thì không yêu, rất nhiều lúc những việc tình cảm không thể dùng đúng sai đơn giản thế để phán quyết. Cô cũng không rõ mình hiện giờ tại sao lại nghĩ vấn đề rắc rối này bằng thái độ bình thản đến thế, là vì cô là người được yêu chăng? Nếu đặt cô vào vị trí của Ella, cô còn có thể thản nhiên hờ hững được nữa không?
Viên Hỷ bỗng cười, thấy ánh mắt nghi ngại của Hà Thích thì nhướn mày hỏi: “Sao em lại thấy mình như kẻ thứ ba thế nhỉ? Haizzz! Hà Thích à, em và cô Ella kia thật sự rất giống nhau sao? Giống chỗ nào? Sao em không thấy thế nhỉ? Hai người chúng em ai đẹp hơn?”
Hà Thích ngẩn ngơ, không ngờ lúc này rồi mà Viên Hỷ còn hỏi được câu này, liếc nhìn cô một cái, thấy nụ cười của cô thì nhẹ nhõm hẳn, nghiêng đầu sang nhìn Viên Hỷ rất chăm chú. Viên Hỷ vội vàng xoay đầu anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109845/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.