Viên Hỷ ngẩn ra, khi đã định thần lại thì không nén được hít một hơi thật sâu, biết Bì Hối nhiều chuyện đã tiết lộ toàn bộ những gì cô đã nói, và cũng biết hành động bất thường của Bộ Hoài Vũ hôm nay là vì điều gì. Cô cúi đầu trầm tư một lúc, cuối cùng ngẩng lên nhìn thẳng vào Bộ Hoài Vũ, tuy biết anh và cô đều không thể nhìn rõ vẻ mặt của nhau, nhưng cô vẫn cố gắng nhẹ nhàng nói: “Không có nếu như, từ đầu đến giờ không hề có nếu như, nếu có thì chẳng đã là nếu như rồi, nếu xảy ra thật, 4 năm trước em sẽ chọn không buông tay, và mấy năm trước anh cũng sẽ chọn không buông tay từ lâu rồi.”
Trong vài câu mà có quá nhiều ‘nếu như’, nếu đổi lại là người khác thì có lẽ sẽ rất mù mờ, nhưng Bộ Hoài Vũ lại hiểu rõ, anh thẫn thờ một lúc rồi cười khổ, phải, làm gì có ‘nếu như’ gì đó, nếu đã là ‘nếu như’, vậy cũng không phải là ‘nếu như’ nữa rồi. Bộ Hoài Vũ không nói gì nữa, lên xe rời đi. Viên Hỷ lặng lẽ nhìn theo đuôi xe khuất dần ở ngã rẽ, trong lòng không hề thấy thoải mái như đã tưởng, ngược lại càng thấy hụt hẫng hơn. Cô cười chế giễu chính mình, thì thầm khe khẽ: “Ác độc quá ác độc, đó chính là bản tính của phụ nữ! Dù cho có nói bao nhiêu lời tuyệt tình đi chăng nữa, vẫn hy vọng đối phương vẫn yêu mình.”
Mấy hôm tiếp sau đó đều phải tăng ca, như thể đã đến lúc mọi người đều bận, đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109849/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.