Viên Hỷ cũng không biết mình đã xuống xe với tâm trạng thế nào nữa, cứ vội vã bước về phía khu nhà, muốn chậm lại một chút nhưng bước chân như không nghe lời, cứ sải từng bước tiếp nối từng bước, dường như có sự vội vàng gấp rút, không thể chờ đợi thêm vậy.
Khi hình bóng ấy xuất hiện trong tầm mắt, bước chân của cô chợt khựng lại đột ngột, hơi thở vốn đang đứt đoạn vì đi nhanh bỗng tắc lại, như chợt nhiên có người bụm lấy mũi mình, ngực rõ ràng đang nhói lên rất đau, nhưng không thể hít vào một chút không khí nào cả.
Viên Hỷ lúc này mới nhận ra, di động vẫn bị mình nắm chặt trong tay, thấm ướt mồ hôi, trơn nhẫy, hễ sơ sót là sẽ trượt ra khỏi lòng bàn tay rơi xuống ngay.
Xuyên qua ngọn đèn đường vàng vọt, cô nhìn về phía Hà Thích ở bên kia, vừa thân quen lại cũng xa lạ, hình như anh cao hơn xưa, cũng cứng cáp hơn nhiều, không còn là thiếu niên cao gầy trong ký ức của cô nữa, và anh bây giờ, là một người đàn ông mạnh mẽ, có dáng vóc cao lớn, tay chân chắc nịch, cho dù khoảng cách rất xa, cô dường như vẫn có thể ngửi thấy mùi vị toát ra từ người anh – thứ mùi vị được gọi là “đàn ông”.
Như có thần giao cách cảm, anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt vốn có phần trống rỗng chợt đong đầy thâm tình, xúc động, đau khổ, cuồng nhiệt và thậm chí có cả sự sợ hãi, xuyên qua khoảng không bốn năm để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-la-ai-cua-ai/1109868/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.