Ngư Ấu Thanh ra ngoài thì thấy những chiếc xe đưa đón xếp nối tiếp nhau, bên ngoài không có người đứng, cô cũng không biết chiếc xe nào là xe mà Giang Mộ Sênh đang ngồi.
"Giang giáo sư!" Ngư Ấu Thanh gọi một tiếng, ngay cả bản thân cô cũng nghe thấy sự sốt ruột trong giọng nói của mình.
Môi trường bên ngoài cũng không yên tĩnh, tiếng gọi của Ngư Ấu Thanh không hề to hơn. Các cốp xe đưa đón đều được mở ra, nhân viên đang cẩn thận đặt hành lý lên trên xe. Cô vội vã chạy ra, bất chấp mọi chuyện, người ngoài nếu thấy cô, có lẽ sẽ nghĩ cô vừa đánh rơi thứ gì đó rất quý giá.
Thời tiết bên ngoài không được tốt như lúc họ đến, u ám, trông như sắp có mưa lớn.
Khi cô chạy gần đến, có hai chiếc xe vừa lao qua trước mắt cô.
"..." Ngư Ấu Thanh lặng lẽ nhìn một lúc, không thấy biển số nào hơi quen, cô không chắc liệu Giang Mộ Sênh có bị đón đi rồi hay không, trong lúc cô đang thu dọn đồ đạc trên lầu cũng mất khá nhiều thời gian.
Ngay khi cô chuẩn bị quay đầu đi thì trên tóc cô mờ ảo hiện lên một lớp hơi nước ẩm ướt. Trời bắt đầu mưa nhẹ, không to, chỉ vừa đủ làm người ta ướt nhẹ.
Dù là mùa đông, Ngư Ấu Thanh run lên một cái rồi cười khổ không hiểu sao mình lại bồng bột chạy ra ngoài như vậy.
Cô bước về phía biệt thự, một chiếc xe chậm rãi chạy đến và đỗ ngay sau lưng cô.
Tiếng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/alpha-te-bac-co-ay-that-su-khong-muon-noi-tieng/2774136/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.