Họ đang chạy với tốc độ cao trên xa lộ Sole dẫn đi Naples. Trong suốt nữa giờ, họ chạy trong im lặng, mỗi người mê mải với những ý nghĩ của mình.
Pier phá vỡ sự im lặng:
- Ông sẽ ở nhà mẹ em trong bao lâu? - Cô hỏi.
- Ba hoặc bốn ngày, nếu được.
- Thế thì được.
Robert không định ngủ lại đó quá một đêm, hai là cùng. Nhưng anh giữ im kế hoạch của mình. Ngay khi nào tìm được một con tàu an toàn, anh sẽ lên đường rời khỏi Italia.
- Em sốt ruột mong được gặp lại gia đình, - Pier nói.
- Cô chỉ có một người anh em nữa thôi à?
- Vâng, Carlo. Nó là em em.
- Pier, kể cho tôi nghe về gia đình đi.
Cô ta nhún vai.
- Chẳng có gì nhiều mà kể. Cha em cả đời làm việc dưới bến tàu. Khi em mười lăm tuổi, một chiếc cẩu đổ xuống giết chết ông. Mẹ em thì đau ốm và em phải nuôi bà, nuôi cả Carlo. Em có một người bạn ở xưởng phim Cinecitta và anh ta kiếm cho em những vai phụ. Họ trả rất ít và em đã phải ngủ với thằng cha trợ lý đạo diễn. Em cho rằng ở ngoài đường em có thể còn kiếm được nhiều tiền hơn. Bây giờ thì em làm cả hai nghề…
Không hề có vẻ tự thương cảm trong giọng nói của cô ta.
- Pier, cô có chắc là mẹ cô không phản đối việc cô mang một người lạ về nhà không?
- Em tin chắc. Mẹ con em rất gần gũi. Mẹ sẽ vui khi thấy em về. Ông yêu lắm hả?
- Bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/am-muu-ngay-tan-the/1540561/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.