"Tỉnh rồi hả?" Bồ Đào ngồi bên giường, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Thượng Quan Khâm mới chậm rãi mở mắt dậy, thân hình khẽ giật giật, rên hừ hừ một chút.
"Chảy máu sao!? Cũng phải thôi!!"
Bồ Đào cắn môi vuốt ve mái tóc bồng bềnh trắng như tuyết rơi hỗn loạn trên giường của Thượng Quan Khâm, sư phụ trông thật tiều tụy.
Trang phục phủ lấp che kín vết thương trên người, Bồ Đào chậm rãi đứng lên đi lấy cháo, Thượng Quan Khâm vẫn tựa ở đầu giường bất động.
"A......"
Bồ Đào múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng Thượng Quan Khâm, nhưng Thượng Quan Khâm cũng không hả miệng ra ăn.
"Không muốn ăn sao?"
Bồ Đào bỏ muỗng cháo xuống, bộ dáng bất động của Thượng Quan Khâm trông thật đáng thương, không hề giống tối hôm qua chút nào......
Quả nhiên Thượng Quan Khâm không buồn ăn gì cả!
Cầm lấy y phục, trợn tròn mắt, không nói năng gì, cũng không nhìn tới Bồ Đào.
Việc này Bồ Đào thật không quen, trong trí nhớ của nàng, Thượng Quan Khâm cho đến bây giờ đều là chỗ dựa dẫm của nàng, hắn luôn luôn mỉm cười, luôn là người vô cùng lợi hại. Bộ dáng này của hắn là Bồ Đào lần đầu tiên nhìn thấy, thật sự yếu ớt đến mức khiến người ta đau lòng.
"Đêm qua ngươi tái phát bệnh cũ."
Bồ Đào buông chén cháo xuống nói.
Thượng Quan Khâm chấn động mạnh, rốt cuộc mở miệng hỏi "Ta đã tổn thương ngươi phải không?"
"Không có......"
Bồ Đào đột nhiên bày ra một động tác thật khoa trương, hai tay ôm mặt, ngượng ngùng e lệ, dùng thanh âm nhão nhẹt nũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-bo-dao-khong-phun-bi/673471/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.