Nửa đêm, Lâm Thiên Vận giật mình tỉnh giấc. Cửa phòng mở, ánh đèn neon ngoài cửa sổ hắt lên sàn nhà phòng khách tạo thành hình dạng hình học, kéo dài về phía phòng ngủ chính bên cạnh. Lâm Thiên Vận vẫn duy trì tư thế ngồi bật dậy, ngơ ngác quay mặt đi, nhìn hình dạng hình học đó mà ngẩn người. Cô mơ thấy Tài Nguyệt và Hứa Ứng Quý tranh giành cô, bảo cô chọn một trong hai người làm chồng. Trong mơ, Lâm Thiên Vận thật sự rối rắm do dự lựa chọn hồi lâu, đột nhiên thấy hai người họ hợp nhất làm một, Tài Nguyệt dịu dàng biến thành Hứa Ứng Quý lạnh lùng, còn độc miệng nhắc đi nhắc lại rằng cô không còn tiền nữa, cô biến thành kẻ nghèo kiết xác rồi, thậm chí còn trói cô lại nhốt vào phòng tối, nhẫn tâm đưa ra một bản thỏa thuận ly hôn để cô ký tên, nếu không sẽ bắt cô sinh tám đứa con. Hù chết cô rồi. Giấc mơ này quá chân thực, phải một lúc lâu sau Lâm Thiên Vận mới phân biệt được hiện thực và giấc mơ, vén chăn ra, bước chân trần xuống sàn, cảm giác mát lạnh từ lòng bàn chân xua tan nỗi sợ hãi từ trong mơ, cô hít sâu một hơi. Phòng khách không bật đèn, hành lang có ánh sáng lờ mờ, cô do dự vài giây, rón rén đi đến cửa, úp mặt vào khung cửa, cong lưng như ăn trộm, nhẹ nhàng nhìn sang phòng bên cạnh. Không có ai. Mấy giờ rồi mà Hứa Ứng Quý vẫn chưa về? “Tách” --- Đèn phòng khách được bật lên. Hứa Ứng Quý vẫn mặc chiếc áo sơ mi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-com-mem-khong-tu-liem/2788146/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.