“Anh đừng làm quá nữa.” Lâm Thiên Vận nhanh chóng quay đầu liếc nhìn ông ngoại, nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi: “Nói chuyện đàng hoàng!” Không gian trong xe chật hẹp và yên tĩnh, không cần loa ngoài cũng bị lọt tiếng, lo lắng Hứa Ứng Quý lại nói ra lời ong bướm nào đó, Lâm Thiên Vận vừa báo địa chỉ nhà hàng cho anh xong đã vội vàng cúp máy. Cô quay đầu lại cười nói: “Anh ấy đang bàn chuyện hợp tác với anh trai, đã bàn xong rồi, lát nữa sẽ đến.” “Với anh trai cháu?” Uông Đình Thụy có chút bất ngờ: “Bọn họ có hợp tác sao?” “Vâng, là dự án năng lượng mới.” Lâm Thiên Vận nghe anh họ nhắc đến, ban đầu anh ấy định hợp tác với Lương Ngộ, nửa đường Hứa Ứng Quý chen ngang, chỉ trong vài ngày đã chốt xong: “Vừa rồi đã ký hợp đồng.” Uông Đình Thụy: “Nhanh vậy sao?” Tập đoàn Hứa Thị chủ yếu kinh doanh khách sạn, đã trở thành tiêu chuẩn trong ngành về tiếp đón lãnh đạo và nguyên thủ các nước, không thể thay thế trong ngành. Đột nhiên lại nhúng tay vào năng lượng mới? Tuy rằng công ty của Uông Khích bọn họ rất thành thục trong lĩnh vực nghiên cứu và phát triển sản phẩm, sở hữu công nghệ ICT hàng đầu thế giới, nhưng đây là lần *****ên sản xuất xe hơi. Đây không phải là một khoản đầu tư nhỏ, có người kiếm được đầy bát đầy bồn, cũng có người khuynh gia bại sản, đối với Hứa Ứng Quý mà nói đây là một cuộc phiêu lưu, giống như tự mình tạo ra một sợi dây trói anh và nhà họ Uông lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-com-mem-khong-tu-liem/2788151/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.