“Ở đây có rất nhiều người quen.” Hứa Ứng Quý nghiêng đầu liếc nhìn về phía đại sảnh, nhắc nhở Lâm Thiên Vận: “Đừng có làm hành động không đứng đắn với anh, chị.”
“…”
Không đợi cô lên tiếng, anh xoay người: “Đi thôi, đi chào hỏi thầy của em.”
Hứa Ứng Quý chính là muốn giúp cô!
Anh chính là muốn ủng hộ cô, mà còn không thừa nhận.
Lâm Thiên Vận đắc ý đi theo.
Trở lại đại sảnh, Lâm Thiên Vận trò chuyện với thầy, còn Hứa Ứng Quý thì bị những người tinh anh liên tục đến bắt chuyện vây quanh. Trong cuộc sống riêng tư, anh ít nói lạnh nhạt, nhưng lại có thể ứng xử trôi chảy trong giới thượng lưu, sự cao quý khắc sâu trong xương cốt khiến anh mang theo cảm giác ung dung tự tại, nhìn anh lúc nào cũng bình tĩnh thong dong.
Lâm Thiên Vận thầm nghĩ, một người lạnh lùng như vậy, năm đó không biết cô bị thần kinh gì, lại cho rằng anh là kẻ ăn bám…
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Hứa Ứng Quý nghiêng mặt sang, nhìn cô từ xa, bốn mắt nhìn nhau, tim Lâm Thiên Vận run lên như bị điện giật.
Cô hắng giọng, làm như không có chuyện gì xảy ra, quay mặt đi, tiếp tục trò chuyện với thầy.
Nhưng Hứa Ứng Quý không lập tức dời mắt.
Anh mặc âu phục chỉnh tề, từ giày da đến tóc tai đều gọn gàng, vừa lạnh lùng vừa tùy ý, cầm ly rượu chân cao bị đám đông vây quanh ở trung tâm, nhưng trong mắt chỉ có một mình cô, hơn nữa không hề che giấu sự dịu dàng và cưng chiều trong mắt.
Nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-com-mem-khong-tu-liem/2788157/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.