Editor: Cà Na
Khương Đào thản nhiên gật đầu.
Sư Văn Thanh lại có chút thất vọng.
Ông đã lớn tuổi, sức khỏe đã không còn như xưa, lúc xào trộn bị chậm mất một giây, nõn tôm cũng bị quá lửa hai phần. Nhưng người bình thường sẽ không nếm ra sự khác biệt này được.
Nhưng Khương Đào lại có thể nếm ra, hơn nữa còn nói không sai chút nào.
Ông vốn cho rằng có người trong nghề đến cửa chỉ dạy, cho nên hùng hổ chạy tới. Ai mà ngờ người này chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Không những thế, vừa nhìn vào đôi bàn tay trắng nõn kia đã biết, cô gái này chưa từng xuống bếp.
Ông không lên tiếng nhưng những học trò sau lưng ông lại nhịn không được.
“Này nhóc con, cô biết làm thức ăn không? Sao lại dám tới đây chỉ tay năm ngón hả?”
“Không biết làm thì không thể nói sao?” Khương Đào nghi hoặc hỏi ngược lại.
Đối phương bị cô làm cho nghẹn lời, nhất thời không biết nói tiếp thế nào.
Sư Văn Thanh cũng lộ ra mấy phần hứng thú, “Nói không sai.”
“Cô gái, trừ món Tôm Long Tỉnh, cô còn có gì chỉ bảo không?”
Khương Đào chỉ chỉ vào mũi mình, “Ông thật sự muốn tôi nói sao?”
Sư Văn Thanh giật mình.
Sao? Món ăn ông làm thật sự vẫn còn vấn đề??
Có thể nếm ra sai sót của ông, mặc dù khó nhưng không phải không thể làm được.
Nhưng ông rất có lòng tin với món ăn của mình. Năm nay ông vẫn luôn không ngừng trau dồi, món ăn đã ngon còn muốn ngon hơn, tự cảm thấy trình độ của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-het-gioi-giai-tri/1071578/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.