Mộ Dung Viêm nghiêng đầu, trong mắt như có ánh sáng lấp lánh, mang theo hàm ý sâu xa, nụ cười lại đầy vẻ chắc chắn.
Ngu Thanh Giai lén lườm hắn một cái, không cam lòng chịu thua dễ dàng.
Thế nhưng, nàng vắt óc suy nghĩ hồi lâu, đến mức suýt nhìn thủng bộ y phục trong tay, vẫn chẳng đoán ra được độc đã được hạ bằng cách nào.
Đúng lúc này, Mộ Dung Viêm lại thong dong lên tiếng:
“Nghĩ ra chưa?”
Ngu Thanh Giai cắn môi, ngước mắt nhìn hắn, ngón tay nhỏ khẽ móc lấy tay áo hắn, nhẹ nhàng lay lay.
Mộ Dung Viêm làm như không thấy.
Ngu Thanh Giai bèn tăng lực, bàn tay nhỏ bé kéo áo hắn đung đưa mạnh hơn, thậm chí còn lén lút nghiêng đầu, nhẹ nhàng cọ vào vai hắn, giọng mềm mại:
“Nói cho ta biết trước đi mà.”
Nàng thật sự rất giỏi làm nũng.
Mộ Dung Viêm thoạt nhìn như không bị lay động, nhưng tay lại rất tự nhiên mà nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng.
Hiện giờ, từ trong ra ngoài Ngu gia đều có người của hắn, chỉ cần hắn muốn, Ngu gia chẳng có gì có thể giấu hắn.
Mộ Dung Viêm chăm chú nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Ta biết Ngu Lão Quân chết như thế nào, cũng biết Ngu Thanh Nhã hạ độc ở đâu. Nhưng mà, Giai Giai, nàng phải biết một đạo lý—lễ thượng vãng lai.”
“Nếu ta nói cho nàng biết đáp án, nàng định dùng gì để trao đổi?”
Ngu Thanh Giai cắn môi, khẽ nói:
“Ta thắt cho chàng một chiếc kết Như Ý treo tua rua, được không?”
Là vật do chính tay nàng làm, Mộ Dung Viêm theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-vua-kho-nhan-cuu-nguyet-luu-hoa/2292657/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.