Trình Ca đứng dậy, chuẩn bị nhảy xuống xe. Cô nhìn thấy Bành Dã ở bên cạnh, liền vẫy vẫy tay với anh:
“Này, phụ một tay.”
Bành Dã liếc cái vẻ ngạo mạn mơ hồ đó của cô, hơi không nói được, nhưng lần này lại không đáp lại cô, anh giơ tay lên;
Trình Ca nắm bàn tay anh, cảm thấy rất lớn rất ấm, lòng bàn tay nở nang lại rắn chắc, giống như trong mộng xuân của cô; kì diệu hơn chính là, lòng bàn tay anh có vết chai rất dày, thô ráp có khuynh hướng cảm xúc, giống như lớp đệm móng chân chó, hoặc bàn chân gấu chắc là thế này.
Vuốt nhẹ trên da, nhất định có xúc cảm tuyệt vời không thể tả.
Cô mượn sức anh vững vàng nhảy xuống.
Bành Dã nhìn cô: “Cần phải như vậy mới hết giận?”
“Cần phải như vậy.” Trình Ca hừ một tiếng, “Ai tát tôi một cái, tôi phải tát lại một trăm. Không ném tàn thuốc lung tung chính là lấy ơn báo oán của tôi.”
Cô quơ quơ điếu thuốc trong tay, miệng đang cười, ánh mắt lại lãnh đạm.
Bành Dã nhớ tới đêm đó ở phòng cô, lúc cô nhìn anh chằm chằm nói có người sờ ngực cô, chính là ánh mắt này. Vắng lặng, bình tĩnh, nhìn như có thể đơn giản cho qua, thực ra là quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Hippie và mắt gấu trúc đã sớm tránh xa ngàn dặm, lấy khăn lau xăng trên người, quần áo từ trong ra ngoài cũng phải thay. Lúc hai người đến xe lục hành lý và quần áo, cũng không dám có tiếp xúc ánh mắt ngay mặt với Trình Ca, sợ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-biet-gio-den-tu-dau/1263692/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.