Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Chu Đĩnh đứng dậy, liếc nhìn về phía cửa phòng nghỉ.
Giản Văn Khê cũng thuận thế ngồi dậy theo.
"Ngủ rồi à?"
Là giọng của Trần Duệ.
"Chưa." Giản Văn Khê đáp.
"Quên mất chuyện này, đạo diễn Trần bảo muốn gặp em trai em."
"Em chắc chắn muốn cùng Văn Minh tham gia Tinh Nguyệt à?" Chu Đĩnh hỏi.
Giản Văn Khê gật đầu.
Anh đã suy nghĩ rất kỹ.
Chuyện này vốn đã nằm trong tính toán của anh từ trước, và giờ đây, anh càng tin rằng mình cần phải đi nước cờ này.
Vẫn chưa đủ. Vẫn còn quá ít.
Giải trí Ngải Mỹ tuy đã lung lay nhưng chưa hoàn toàn sụp đổ, còn Tần Tự Hành thì chỉ mới mất đi một phần tài nguyên.
Anh cần khiến bọn họ phải k*ch th*ch thêm nữa, và bản thân cũng phải tiếp tục leo lên cao, cao hơn nữa.
Anh khoác áo vào rồi ra mở cửa.
Thấy phía sau anh là Chu Đĩnh, Trần Duệ bật cười: "Không làm phiền hai người đấy chứ?"
"Không đâu, bọn tôi đi ngay đây." Giản Văn Khê đáp.
Trần Duệ giơ tay chào Chu Đĩnh, rồi cùng Giản Văn Khê rời khỏi phòng.
"Chuyện nhiều quá, giờ mới rảnh được một chút." Trần Duệ nói. "Không biết có muộn quá không?"
"Tôi có nói với em ấy rồi, chắc vẫn còn đang đợi." Giản Văn Khê trả lời.
Vừa đi vừa trò chuyện với Trần Duệ đôi câu, hơi nóng còn vương lại trên người anh mới dần dịu xuống.
Giản Văn Khê cảm thấy bản thân đã thay đổi rất nhiều.
Một người vốn lạnh nhạt như anh, giờ chỉ cần được Chu Đĩnh ôm một cái, v**t
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/2995718/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.