Mạnh Tiểu Manh sau khi nhận được kết quả không tồi từ ban giám khảo, giờ phút này đến gần Lạc Huyền Ca, tiến lên ôm đối phương một cái.
"Huyền Ca, thật tốt, rất nhiều người nghe tôi đàn xong đều khóc." Mạnh Tiểu Manh cực kỳ vui vẻ, hận không thể chạy vài vòng ngay tại chỗ.
Lạc Huyền Ca vẫn một bộ biểu tình nhàn nhạt như cũ, ở kiếp trước từng nghe ma âm của Hữu Hộ Pháp, cho nên giờ phút này cô rất bình tĩnh thản nhiên. Bất quá thấy Mạnh Tiểu Manh chia sẻ niềm vui với mình, Lạc Huyền Ca cũng cười nhẹ, khóe miệng cong lên. Người ngoài nhìn vào thì cảnh này chính là băng sơn đối ngốc manh sủng nịch. Vì thế trên kênh Livestream, có thêm một CP phấn đảng phái.
Mạnh Tiểu Manh hỏi: "Huyền Ca, cô sẽ biểu diễn sở trường đặc biệt gì?"
Lạc Huyền Ca từ ba lô lấy ra cây sáo mà Hứa Tụ mua cho mình sáng nay.
"Nếu dùng nhạc cụ thì tôi sẽ thổi sáo." Lạc Giáo Chủ cảm thấy giờ phút này thật sự rất ủy khuất, nhiều tài năng như vậy, kết quả chỉ có thể thổi sáo. Biểu diễn một đoạn khinh công trên mặt nước cho mọi người xem chẳng phải càng có ý tứ sao? Hoặc dùng ngực làm vỡ tảng đá lớn cũng được? Vừa thấy có một nam nhân kéo hai khối đá phiến đến hậu trường.
Bất luận Lạc Giáo Chủ tiếc hận thế nào, giờ phút này Mạnh Tiểu Manh đã trở thành fan của cô, một tấc cũng không rời đi bên cạnh Lạc Huyền Ca, khen ngợi hết lời.
Lạc Huyền Ca cũng không cảm thấy xấu hổ và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-hau-ma-giao-giao-chu/1992036/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.