Lời này thật buồn cười, câu cá mà cũng có thể rèn luyện thân thể.
Lâm Tiểu Khả vừa định phản bác thì bị mẹ trừng mắt nhìn, đành ngoan ngoãn ăn sáng rồi theo ông nội đi câu cá.
“Còn chậm nữa, nếu đi muộn, Mimi sẽ không vui đâu.” Lâm Trường Đông nói, ông đã ngoài sáu mươi nhưng thân thể vẫn rất khỏe mạnh, ngay cả tóc cũng đen và dày.
“Có khoa trương vậy không?” Lâm Tiểu Khả bĩu môi: “Cháu thấy ông lại khoác lác rồi, con mèo đó ai cũng không thèm nhìn, có thể thân thiết với ông như vậy sao?”
“Ông nội cháu có thể giống người khác sao?” Lâm Trường Đông hừ một tiếng, vẻ mặt có chút đắc ý: “Ông nội cháu là cao thủ câu cá, ông và Mimi là anh hùng trọng anh hùng.”
“Đừng nói nữa, đi nhanh mấy bước, sắp đến rồi. Đợi lát nữa ông cho cháu thấy ông và Mimi thân thiết thế nào.”
Lâm Tiểu Khả thấy ông nội đi về phía trước rất nhanh, đành phải chạy theo, đuổi kịp ông nội.
Nhưng khi đuổi kịp, cô lại phát hiện ông nội mình ngẩn người, Lâm Tiểu Khả định hỏi có chuyện gì thì thấy cái ao câu ngày thường không thấy bóng người lúc này lại chật ních người câu cá.
Hơn nữa những người đó trông có vẻ đều là minh tinh.
“Ông nội.” Lâm Tiểu Khả vừa định nói thì thấy ông nội vội vàng đi về phía trước, đi đến bên cạnh một cô gái, nói với con mèo bên cạnh cô gái đó: “Mimi.”
Mimi quay đầu lại, nhìn ông một cái, rồi lại quay đầu đi.
Ông Lâm trong nháy mắt như bị sét đánh, ngây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-hau-phao-hoi-chi-muon-giai-nghe/2711893/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.