“Chẳng phải vì tôi đã hợp tác với cô Cố rồi sao? Hơn nữa, cô Cố cũng nói tôi thông minh, trung thành.” Trong giọng nói của Tạ Thanh Từ mang theo vài phần ý cười, đôi mắt dài hẹp nhìn Cố Tây Khê: “Thế nào? Cô Cố.”
Cố Tây Khê cầu còn không được, lập tức nói: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh nhưng tôi không giỏi chơi trò chơi lắm, e rằng phải nhờ thầy Tạ chỉ bảo.”
“Ừ.” Tạ Thanh Từ gật đầu.
Thi Lang nhìn sang Thạch Tử Hàng: “Lão Thạch, tôi...”
“Im miệng, tôi muốn đơn phương độc mã.” Thạch Tử Hàng tỏ ra sắt đá, lạnh lùng từ chối Thi Lang.
Thi Lang lộ ra vẻ mặt tủi thân, nhún vai, nhìn về phía Vệ Đức Hội và những người khác.
Vệ Đức Hội lập tức nhấc chân đi: “Chuyện không nên chậm trễ, tôi đi trước.”
Qua Nhã Lam cũng cười cười rời đi.
Các khách mời tạm thời chỉ chia thành một nhóm.
Vài PD đi theo sau Cố Tây Khê và Tạ Thanh Từ, ngôi làng này là một phim trường được dựng lên, diện tích không nhỏ, kiến trúc vẫn là phong cách của những năm 80/90, tường xám ngói đen, trông rất có cảm giác thời đại.
Cố Tây Khê vừa đi vừa trò chuyện với Tạ Thanh Từ: “Thầy Tạ, anh nói xem trong số chúng ta ai sẽ là thây ma?”
Tạ Thanh Từ đã sớm biết được thân phận thây ma từ tiếng lòng của mọi người, anh tỏ ra suy tư: “Khó đoán lắm, chương trình mới bắt đầu, mọi người cũng chưa có biểu hiện gì khác thường.”
“Trong lòng thầy Tạ không có ứng cử viên nào sao?” Cố Tây Khê cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-hau-phao-hoi-chi-muon-giai-nghe/2711983/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.