Lúc này Hoàng Phủ Tử Y mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen, mái tóc ngắn được vén lên nghệ thuật, cả người toát ra khí chất cao quý mà thần bí, lạnh lùng mà ưu nhã, giống như công chúa trong đêm tối, tràn đầy khí tức khiến người ta không thể phản kháng mị hoặc trong đó. Đồng thời cũng khiến người ta có cảm giác muốn thân cận cũng không dám thân cận, dù là cực kỳ yêu thích cũng không dám có nửa điểm khinh nhờn.
Trái tim Sở Ngao Dư loạn nhịp, nhìn thấy Hoàng Phủ Tử Y như thế này, đột nhiên anh liền có loại hối hận, thật sự là không muốn mang cô ra cửa, bây giờ anh đã có thể tưởng tượng được, Tử Y như thế này sẽ gây ra oanh động như thế nào!
"Như thế nào, nhìn đẹp không?" Hoàng Phủ Tử Y đi đến trước mặt Sở Ngao Dư, cúi đầu xuống hỏi, một giây trước còn giống công chúa, giờ khắc này lại có chút giống Nữ Vương. Sở Ngao Dư còn chưa nói gì, An Trạch Thụy lại bỗng nhiên lui về phía sau môt bước, bởi vì động tác quá kịch liệt, còn gây ra sự chú ý của Sở Ngao Dư và Hoàng Phủ Tử Y, để cho hai người cùng nhau nhìn sang.
An Trạch Thụy đỏ mặt, lập tức liền giải thích nói: "Không có việc gì, không có việc gì, hai người đừng nhìn tôi, tôi không sao." Dù cho có chút không chịu nổi, lại coi trọng thêm vài lần, cả đời này anh liền không có khả năng tìm được vợ nữa!
Sở Ngao Dư liếc mắt nhìn An Trạch Thụy một chút, cảm thấy có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-hau-toan-nang-sung-chong-ngoc/2157357/chuong-61-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.