Bọn họ rút lui thì đám giang hồ áo vải hai phủ Hứa Xương, Từ Châu cũng đi theo. Thế là mọi người ùa cả ra, chẳng còn sót lại một mống nào! Đại hội Chiêu Anh tan nát!
Đào Hoa cung chủ giận điên người nhưng đang thọ thương nên chẳng dám sính cường. Lão nuốt giận đi vào trong trị thương. Đã có kế hoạch từ trước, Thanh Long Trảo Đặng Tân Dụ đưa hơn trăm cao thủ hai phủ về nơi trú ngụ. Còn Sơn Đông Tử Phòng dẫn bọn Hỏa chân nhân đến một tòa sơn trang rất kín đáo cách Đào Hoa cung mười hai dặm.
Sau ba ngày phục dược, Chính Lan hồi tỉnh, mỉm cười :
- Mạng ta rất lớn, chẳng thể chết được đâu! Các nàng đừng khóc nữa!
Hỏa chân nhân cằn nhằn :
- Nếu phút chót ngươi không dùng Qui Tức Bảo Tâm đại pháp phong bế kinh mạch toàn thân thì giờ đây đã ra ma rồi! Thang Chí Quân đã luyện Huyết Ảnh ma công đến mức chót, lại thêm Đào Hoa Mê Hồn chưởng rất độc địa, nếu là bần đạo cũng không đỡ nổi!
Chính Lan gượng cười :
- Tiểu tế đã có một kỳ nhân như thúc phụ ở bên cạnh, lẽ nào lại chết được?
Hỏa chân nhân khoan kɧօáϊ trong lòng nhưng ngoài mặt giả vờ trách móc :
- Đừng nịnh hót cho uổng công. Bần đạo chẳng phải một lão già nhẹ dạ đâu!
Tử Quỳnh giận dữ nói :
- Cũng vì thúc phụ và Tố Bình biểu muội mà mới ra cớ sự này! Chính Lan mà có mệnh hệ gì, điệt nữ sẽ bắt đền thúc phụ đấy!
Tây Môn Nhỉ chỉ có hai anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/au-duong-chinh-lan/1971900/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.