Dưới chân núi, Chu Diệc Mạch đứng thẳng tắp, đôi mắt màu hổ phách nhìn quanh tìm kiếm một thảm cỏ trống để dựng lều.
Sau khi chiếm được vị trí tốt, anh lấy điện thoại đi động từ trong túi quần ra, tiếp cuộc gọi đến: "Alo, huấn luyện Vương à, đúng, chúng tôi đến đây rồi."
Sau khi cúp điện thoại, Chu Diệc Mạch đứng tại chỗ đợi một lát thì có một người đàn ông trung niên da ngăm đen đi tới.
"Bác sĩ Chu." Ông ta lịch sự chào hỏi.
"Ông Vương, làm phiền ông rồi, tôi không am hiểu cái này lắm." Chu Diệc Mạch lễ phép nói.
"Bác sĩ Chu, cậu không cần khách sáo với tôi." Huấn luyện Vương vẻ mặt chất phác, đã mở trang bị ra chuẩn bị bắt tay vào làm.
Sau khi xin nghỉ và bàn giao công việc, Chu Noãn đưa Tuế Tuế vào với Chu Diệc Mạch. Thấy cô đi tới, anh nhẹ nhàng nói: "Noãn Noãn, em nghỉ ngơi một chút đi."
Chu Noãn dịu dàng đáp: "Không cần em hỗ trợ à?"
"Em có chắc em giúp sẽ không thêm việc cho tụi anh không?" Chu Diệc Mạch đùa.
Chu Noãn bĩu môi: ại coi thường cô.
Huấn luyện Vương nhìn Chu Diệc Mạch và Chu Noãn, thành thật hỏi: "Bác sĩ Chu, vợ cậu à?"
Chu Diệc Mạch gật đầu.
"Hai người thật xứng đôi."
Huẫn luyện Vương giơ ngón tay cái lên, vẻ dịu dàng trên gương mặt Chu Noãn khiến người khác thấy rất thoải mái.
Mặt Chu Noãn đỏ lên.
Tuế Tuế kéo áo Chu Noãn, cô cúi xuống hỏi: Sao vậy con?
Tuế Tuế: Mẹ, mẹ thơm bố đi.
Chu Noãn giật mình hỏi: Vì sao vậy?
Tuế Tuế: Cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-lan-gap-go/1722153/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.