Chu Diệc Mạch toàn tâm nhìn về phía Chu Noãn và Tuế Tuế, không hề hay biết ánh mắt Hứa Doanh lúc đó, ánh mắt vừa khẩn cầu vừa hèn mọn. Nhưng trong con ngươi màu hổ phách kia chưa từng có bóng dáng của cô.
Cô nhiều lần muốn duỗi tay, kéo nhẹ ống tay áo của Chu Diệc Mạch, nhưng lòng kiêu ngạo ngấm trong xương cốt cô không cho cô để xuống tôn nghiêm thể diện để làm vậy.
Trương Tuần dựa ở bên cạnh cửa kính, đôi mắt nheo lại nhìn bọn họ, cuối cùng thở dài đi tới gần, tay anh đặt trên bả vai Hứa Doanh để cho cô không cô đơn lạc lõng như vậy.
Hứa Doanh nhìn chằm chằm cánh tay mạnh mẽ kia, thầm cảm kích.
"Diệc Mạch." Trương Tuần mở miệng.
Chu Diệc Mạch lúc này mới thu lại ánh mắt, một lần nữa nhìn về phía Hứa Doanh, đôi mắt màu hổ phách không chút gợn sóng.
"Hả?"
Trương Tuần đưa tay nhìn đồng hồ: "Không còn sớm nữa, tôi đưa Tiểu Doanh về nhà, cô ấy không thể quá mệt mỏi."
Chu Diệc Mạch lại lần nữa nhìn Hứa Doanh chăm chú, Hứa Doanh cũng đón nhận ánh mắt của anh. Chu Diệc Mạch mở miệng, suy nghĩ một lát rồi đưa tay kéo chăn lông lên cho cô, trong giọng nói có ý quan tâm cùng dặn dò: "Nghỉ ngơi sớm một chút, thân thể của cậu không khỏe."
Người ngoài nghe sẽ thấy rất quan tâm, nhưng với Hứa Doanh, lúc nào lời nói của anh cũng thiếu chút gì đó.
Chu Noãn vừa lúc quay đầu lại, thấy nét mặt của Chu Diệc Mạch dịu dàng như vậy thì lòng dạ rối bời, cô nhanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-lan-gap-go/1722155/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.