Vào năm thứ ba ta ở lãnh cung, phế hậu đã chết.
Ta thay y phục sạch sẽ cho nàng, sửa sang lại di dung, rồi dùng một tấm vải trắng phủ lên cả cuộc đời nàng, từ huy hoàng đến lụi tàn.
"Làm phiền công công rồi." Ta lén nhét một viên trân châu vào tay thái giám đến thu dọn thi thể, hắn tỏ vẻ vừa lòng gật đầu với ta.
Viên trân châu đó vốn là vật của phế hậu, ta dùng nó để lo liệu hậu sự cho nàng, cũng là hợp tình hợp lý, hẳn là nàng sẽ không trách ta đâu.
Một ngày tốt lành
Vị hoàng hậu từng một thời được thánh thượng sủng ái hết mực, vậy mà sau khi c.h.ế.t lại chỉ được mai táng qua loa. Một nấm mồ sơ sài chính là nơi an nghỉ cuối cùng của nàng.
Phế hậu vừa mất, ta cũng bị điều đến Hoán Y Cục. Thân là cung nữ từ lãnh cung ra, tự nhiên chẳng được kẻ khác ưa gì. Ta chỉ biết ôm chăn co ro trong góc phòng. Mùa hè nóng nực vốn đã khó chịu đựng, dưới đất lại thêm đủ thứ sâu bọ, kiến, rận, nên việc cả đêm trằn trọc khó ngủ đã là chuyện thường tình.
Tố Xuân cắt nát chăn của ta, ta cũng chẳng thèm so đo; nàng ta mắng ta là đồ vô dụng, là sao chổi, ta lại càng không để bụng.
Ta tin rằng tất cả những chuyện này rồi sẽ qua, bởi vì ông trời vẫn luôn rủ lòng thương ta. Cũng như việc ngài đã không thể trơ mắt nhìn phế hậu hành hạ ta, nên mới khiến nàng ta đột tử chỉ sau một đêm.
Vậy nên, khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-nam-lanh-cung-a-diep/2488507/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.