Kỷ Thù có giọng nói khàn khàn, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ngạo mạn.
Thật là kiêu ngạo.
Từ Du Ninh ngạc nhiên trợn mắt, ánh mắt chuyển động qua lại giữa Kỷ Thù và Diêm Mặc.
“Bác sĩ Diêm, hai người quen nhau à?” Từ Du Ninh suy nghĩ một chút, rồi lại rút lại sự ngạc nhiên trong lòng. Cũng không có gì lạ, Diêm Mặc trông rất linh động và quyến rũ, lại đến từ Bắc Kinh. Còn Kỷ Thù, rõ ràng là một tay chơi trăng hoa.
Diêm Mặc hờ hững đáp: “Anh Kỷ, cách bắt chuyện của anh hơi cũ rồi đấy.”
Nụ cười của Kỷ Thù càng sâu hơn, giọng nói đậm chất Bắc Kinh cổ điển: “Còn cô thì vẫn thú vị như mọi khi.”
Diêm Mặc nhướn mày, khẽ gật đầu.
“Anh Kỷ, mời anh đi lối này.” Phó viện trưởng Tào đứng ở đằng xa lặng lẽ quan sát một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng giải vây cho Diêm Mặc.
Kỷ Thù nhét tay vào túi quần, lùi lại vài bước: “Hẹn gặp lại.”
Tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại . Đôi mắt của Diêm Mặc tối lại. Ở Syria, anh ta đã từng rạch vào sụn tai để ép buộc cô, món nợ này cô vẫn chưa tính xong. Từ Du Ninh đảo mắt một vòng, khoác vai Diêm Mạc: “Bác sĩ Diêm, quan hệ rộng thật đấy.” Diêm Mặc vừa bị đẩy đi vừa cười nhạt: “Rõ ràng là anh ta bị sắc đẹp của tôi thu hút nên mới tới bắt chuyện, chuyện đơn giản thế mà không hiểu à?” Nhắc đến nhan sắc, Từ Du Ninh bỗng trở nên nghiêm giọng: “Bác sĩ, tám chuyện tí, tối qua cô và anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-diem-la-dai-ma-vuong/2687165/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.